1. Đăng ký nhanh... Đăng nhập bằng Facebook
    Tắt thông báo

Vượt biển đến Phú Quốc

Thảo luận trong 'Hồi ức trên đường phượt' bắt đầu bởi aliceat, 14/7/11.

  1. aliceat

    aliceat New Member

    Tham gia:
    14/7/11
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    - Chị muốn đi Côn Đảo hay Phú Quốc. Có đi với chị không?



    - Em mới đi Côn Đảo không bao lâu. Nếu đi em đi Phú Quốc, nhưng em thích đi bụi à.



    - Ừ, đi bụi thì đi

    ....



    Thế là kế hoạch đi bụi được lên. Tôi rủ rê thêm nhỏ bạn đi bụi nồng cốt là PA. Nhỏ Chén nghe tin liền nằn nặc đòi theo kèm theo người lớn 12 tuổi của nhỏ. Thì ừ...



    Chưa hết, cái nhỏ GB nghe tin cũng bay theo liền...



    Vậy cũng chưa xong, nhỏ Ròm bảo chán quá... Thế là cũng vác balo lon ton chạy theo...



    Thế là tự nhiên có 7 cô yêu nữ nổi hứng vượt biển... Dù chả ma nào biết Phú Quốc là gì!
     
    Tags:
  2. aliceat

    aliceat New Member

    Tham gia:
    14/7/11
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    PHẦN 1: MỘT THOÁNG HÀ TIÊN



    Chuyến xe êm ái đưa cả bọn gồm 6 người già và 1 người lớn 12 tuổi đến Hà Tiên vào sáng sớm. Nhà tàu thông báo hủy chuyến sáng và đề nghị qua tàu lớn để ra Phú Quốc cho kịp sáng nay như hành trình đã đưa. Đành thế nhé các bạn!



    Ghé qua nhà Bác để nghỉ ngơi và ăn sáng. Bác bảo "Đi tàu lớn lâu hơn cả tiếng và sẽ tốn tiền xe rất nhiều, từ cảng vào Thị trấn xa lắm. Bác đặt tàu nhỏ cho rồi, nghe lời Bác đi..." Thế là cả bọn lại lủi thủi gật đầu.



    Tô "Bún Kèn", tô "Bún Cá" bên ven đường làm cả bọn lấy lại sức nhanh chóng sau một đêm nằm trên xe. Tiếng cười nói bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Giờ mình mới thấy "miếng ăn khơi nguồn cho mọi câu chuyện" [​IMG]



    [​IMG]

    Bún kèn



    Cả bọn kéo nhau lên núi Tô Châu để ngắm thị xã Hà Tiên. Sư thầy vui mừng khi thấy có khách từ xa đến thăm. Nhỏ ròm nói nhỏ "Nhìn thầy cười thấy ghiền" mà cũng đúng thầy cười rất nhân hậu, thầy kể cho các cô gái nghe sự tích về giếng nước của Vua Nguyễn Ánh, hướng dẫn các cô gái về ngôi chùa lưng chừng núi Tô Châu và còn biếu cho các cô gái 2 bịch bánh để lên tàu ăn cho vui.



    [​IMG]

    Thị Xã Hà Tiên nhìn từ núi Tô Châu



    Một bữa cơm đơn sơ với canh chua cá đã được Bác Gái chuẩn bị để cả bọn ăn cho no trước khi lên tàu đến đảo. Bác còn cẩn thận gọi em Hậu lấy xe 16 chỗ chở cả bọn ra bến tàu vì sợ con gái xách đồ nặng và nắng, dù bến tàu cách nhà bác chừng 400m chứ mấy.



    Hà Tiên giờ không còn vẻ ủy mị, thanh tịnh như xưa. Hà Tiên đã lột xác với những ngôi nhà cao tầng cùng cây cầu đúc bắc qua thị xã. Cầu nổi một thời từng là biểu tượng của Hà Tiên đã bỏ đi khiến mình không thể nào có cái cảm giác đứng trên cầu nổi chờ chiếc xe lớn đi ngang để cầu lắc lư đong đưa như chiếc võng thật to.



    Thế nhưng…



    Mình thấy yêu quí sao tình quê ấy. Đạm bạc và đầy ân tình, nhiệt tình không chút vụ lợi của những người quen mà từ lâu mình chưa lần về thăm lại. Mình cũng không có thời gian để lượn lờ Hà Tiên tìm lại những người bạn xưa và nhất là tìm đến nơi bạn đã an nghỉ, người bạn đã cho mình nghe câu hát mộc mạc “ ...Hà Tiên mến yêu đẹp như xứ thơ xa cách tôi còn nhớ…” trong một đêm tối trước nhà của mình.



    Từ giã nhà Bác để lên tàu đến Đảo xa. Không hẹn ngày quay lại Hà Tiên để thăm Bác và thăm các bạn. Nhưng mình sẽ nhớ mãi ân tình mà Bác hôm nay và các bạn khi xưa.



    Bình yên Hà Tiên nhé!



    Hà Tiên 24/06/2011
     
  3. aliceat

    aliceat New Member

    Tham gia:
    14/7/11
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Phần 2: đậm đà sản phẩm đảo ngọc



    Mình vốn ít ăn nhưng mà lại thích "ăn ngon và mặc đẹp" thế nên chuyến đi này mình nghiên cứu rất kỹ nhưng món ngon trên đảo. Hải sản nơi biển đảo ngon thì cũng là bình thường. Thế nhưng món "gỏi cá trích" khiến mình ấn tượng ngay từ lúc mà nhà hàng "Vườn Táo" đem ra.



    Để xem, dĩa cá trộn rau râm hành tây, đậu phụng cà, dĩa dừa nạo lại thêm dĩa rau xanh ươm đủ loại và chai nước mắm đặc biệt của riêng nhà hàng Vườn Táo. Cá sống đối với mình đã là hơi khó ăn thế nhưng cá trích thì không hề có mùi tanh của cá biển, bánh tráng dẻo dai tự tay người ăn cuốn với rau rừng, với dừa nạo, với đâu phụng cùng con cá nho nhỏ và chấm vào nước chấm rất riêng của Vườn Táo, nước chấm sệt, chua ngọt và cay nồng làm người ăn thêm phần kích thích. Cắn một miếng cảm nhận vị ngọt của cá, béo của dừa, giòn của đậu, chát của rau, cay của ớt, mặn của nước mắm... Nhấm thêm ít rượu Sim hảo hạng của Phú Quốc, rượu thơm nồng, cay nhẹ, ngọt vừa... Mình thêm phần phấn chấn. Và cả 7 cùng gật gù thích thú với gỏi cá trích và rượu sim. Quyết mai sẽ lại ăn món này.



    [​IMG]



    Cá trích có suốt tháng quanh năm, thế nhưng khi đã đông lạnh thì cá sẽ không còn vị ngọt và thanh. Xưa khi Phú Quốc chưa là điểm du lịch thì cá trích bị bỏ mứa, chả ai thèm. Vậy mà, giờ đến Phú Quốc cá trích đã lên đến nhà hàng và gây ra bao nỗi nhớ nhung cho khách tứ phương một khi đã lỡ ghiền.

    Dạo quanh chợ đêm, cả bọn phát hiện ra món bánh khoai mì nướng. Sao mà ngon lạ dù biết rằng món này chẳng lạ. Dạo quanh biển với bánh khoai mì nướng quyến rủ cả bọn. Hôm sau, dù mệt mỏi nhưng mà nghe đến bánh khoai mì nướng thì bỗng dưng cả bọn mắt sáng ra liền. Vì trời đêm Phu Quốc lạnh hay vì bánh nơi này có điều gì đó rất riêng mà làm cả bọn thấy ngon đến thế?

    [​IMG]



    Một quả tú cầu nhỏ đen thui, gai tua tủa xù ra như nhím con đang cố gắng tự mình phòng vệ. Nhum là nó đó, nhìn vào thật đáng sợ. Thành Phố tìm đâu ra món này, thế nhưng ăn sống thì mình chịu thua không dám, nướng mỡ hành thì mình không từ chối. Để xem, chiếc muỗng cà phê nhỏ véc 1 miếng bỏ vào miệng... Có vị mặn của biển, vị béo rất riêng của Nhum và nhanh chóng ta nhanh trong miệng mà người ăn từ từ, nhưng mình cũng không thể cảm nhận hết cái ngon từ Nhum. Nhỏ Nhí bảo nó không ngon và thế là hôm sau mình loại ra được một đối thủ chia sẻ Nhum [​IMG]



    [​IMG]



    Thưởng thức Nhum bên bờ biển, nghe tiếng sóng vỗ về, nghe ông chủ "Biên Hải Quán" hát câu vọng cổ, một cái gì đó rất riêng tại Gành Dầu.



    Anh tài xế Taxi mách nước "Mai sáng mấy chị ra bánh canh Phụng ăn sáng thử, rẻ mà ngon...". Thế là sáng cả bọn kéo nhau ra đó. Khiếp... Quán nằm cuối một con đường nhỏ sâu, thế mà đông kinh, chật kín người với người. Ngồi khá lâu mình mới có tô bánh canh cá. Bánh canh làm bằng bột gạo nấu với cá thu tươi và chả cá. Có lẽ nhờ vào đặc quyền cá tươi nên món bánh canh quán này cũng khá bắt khách...



    Trước khi đi, mình đã nghe đến tên "Bánh Tét mật cật". Nhất định quà về đất liền cho cả nhà sẽ là món này. Không hình dung được đòn bánh tét thế nào. Chao ôi, dặn dò người đi chợ nếu bánh nhỏ mua 20 bánh còn bánh lớn thì 5 bánh và khổ thân 5 cái bánh tét nặng kinh. Nhưng được cái bánh ngon nên không uổng công mình mang về Phố. Bánh không có vị mặn như bánh tét thường, mùi thơm lạ và có thể để khá lâu bên ngoài. Về Sài Gòn mình mới biết màu xanh của nếp và hương bánh được nhuộm bằng nước cốt lá bùi ngót qua lời Mẹ và Bà.



    Không thể kể hết các món ngon nơi đảo. Ngoài hương vị đặc trưng của đảo, có lẽ món ngon nơi này còn nhờ vào không gian và lòng hiếu khách của đảo xa.



    [​IMG]



    Nếu như ai cũng biết Phú Quốc có tiêu xanh, có ngọc trai, có nước mắm là những sản phẩm du lịch độc đáo của riêng đảo thì chuyến đi này mình phát hiện ra Phú Quốc còn có một sản phẩm du lịch rất độc đáo khác mà những nơi mình từng đi qua đều có, nhưng không thể sánh bằng Phú Quốc. Đó chính là các anh "tài xế taxi". Đây chính là sản phẩm du lịch độc đáo và thân thiện mà Phú Quốc cần phát huy và gìn giữ. Chỉ cần một điều rất nhỏ này, đảo đã có thể níu chân du khách quay lại đảo xa.



    Bạn sẽ thắc mắc vì sao mình nói thế, hãy chờ xem tiếp bài viết sau.
     
  4. aliceat

    aliceat New Member

    Tham gia:
    14/7/11
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Nhật ký những ngày trên đảo (1)



    Biển vừa qua 1 cơn bão mà mấy ngày trước tôi luôn phải điện thoại mỗi ngày để hỏi thăm anh bạn ngoài Phú Quốc. Cứ sợ chuyến đi sẽ hủy bỏ vì bão. Thế nhưng tinh thần cả bọn vẫn khí thế và hừng hực lửa, ai cũng sẵn sàng balo dù chưa biết bão sẽ tan lúc nào…



    Không phải lần đầu tiên tôi đi tàu cao tốc mà đã đi rất nhiều lần từ Xì Gòn-Vũng Tàu hay Xì gòn-Cần Thơ và ngược lại. Nhưng chưa từng có cảm giác như lần ngồi tàu hôm nay, ngày mà bão vừa tan tối qua và biển thì đang động mạnh. Ngồi trên tàu mà tôi có thể nghe được tiếng dội ngược nước 2 bên mạng tàu, nước bắn tung tóe từ 2 bên. Tàu lướt nhanh khiến tôi như đang có cảm giác bị dội ngược, cùng với tàu nghiêng trái, tàu nghiêng phải làm tôi đang có cảm tưởng đang được chơi trò chơi cảm giác mạnh ở công viên… Nhưng đây lại là sự thật.



    Tiếng lũ trẻ hòa theo nhịp tàu nghiêng “Bên trái… Bên phải” cùng những tràng cười thích thú của tụi nhỏ. Trong khi đó thì bao người lớn… xanh mặt. Bỏ mặt tiếng cười đùa của bọn nhỏ, tôi thiếp đi lúc nào không biết. Tỉnh dậy khi nhà tàu thông báo tàu chuẩn bị cập bến.



    Ai đó trong bọn nhìn xuống biển và bảo “Cá nhiều quá” và đó là Cá Cơm. Vậy là đúng như sách viết “Biển Hàm Ninh bạn có thể nhìn thấy Cá Cơm bơi từng đàn…”



    “Đến nhà hàng Vườn Táo đi anh”, anh taxi đưa chúng tôi đến nơi mà trước khi đi đã được PA nghiên cứu. Nghe nhà hàng thì nghĩ ngay đến nó sẽ nằm ngoài mặt tiền thế nhưng… xe quẹo vào con đường đất đỏ sâu hun hút và có vài cái ổ “Hà Mã”. Nhà hàng nằm sâu bên trong con đường khó đi ấy, vườn sim chưa vào mùa chỉ vài cây ra hoa tím và trái sim thì tí xíu. Sau khi tạo dáng và làm đủ kiểu trong vườn sim thì tôi cũng tìm ra một trái sim có vẻ gần chín và không bỏ lỡ cơ hội thưởng thức ngay đêm ấy, chua chua, nhám nhám nhưng nói chung cũng được. Và nhà hàng với thức ăn và rượu sim khá ngon cùng giá chấp nhận được lại thêm phong cách phục vụ khá chuyên nghiệp, thế là cả bọn trích tiền quỹ ra cho mỗi người một chai rượu sim . Vậy là có một buổi chiều vừa ý cho cái nơi đầu tiên ghé đến.



    Anh tài xế báo, khi nào chị về gọi cho em, em sẽ quay lại đón, thế nhưng anh ấy quay lại khi mà mọi người vừa xong. Trong đầu tôi có ngay suy nghĩ màu xám “Chắc taxi nơi này ế nên anh tài xế nhiệt tình vậy”, không những thế, anh ấy còn ghé qua một bãi biển hoang sơ để cả bọn đón gió biển và ngắm biển về chiều mà không tính phí chờ đợi. Anh giới thiệu đảo và mời mọi người mai để ảnh chở đi tham quan đảo. Đấy, tôi nghĩ ngay trong đầu “đâu có tốt thấy chưa, đi taxi cả ngày chắc tiêu túi tiền”. Nhưng thấy anh nhiệt tình nên cả bọn cũng hỏi tới, hỏi tới và sau một hồi thỏa thuận là bỏ qua mấy chỗ như vườn tiêu, nuôi ngọc trai, làm nước mắm và đi Nam Đảo Bắc Đảo với giá một triệu cho 140km trong 8h. Nhưng anh đảm bảo chỉ 120km là hết đảo ời… Rẻ bèo so với cái giá mà chiều nay một tour guide báo với tôi cho Nam Đảo hoặc Bán Đảo… Thế là quyết định mai đi Taxi tham quan đảo… Má ơi! Đi Bụi hoành tráng ghê!!!





    [​IMG]

    Trên bãi biển hoang sơ ven đường.



    Vẫn chưa tin taxi dễ thương đâu nha, dù anh taxi này nhiệt tình và vui vẻ nhé.

    Chúng tôi ghé vào một bãi biển khác trong resort Phú Quốc và thả anh taxi ấy đi. Sau một hồi tạo dáng chúng tôi ra đường cái. Định bụng đi bộ về nơi nghỉ nhưng sao đường tối quá, thế là lại đón taxi khác… Nghe điểm đến của chúng tôi, anh tài xế nói “Oh, kề bên đây nè”. Hic, nếu là taxi Xì Gòn, bảo đảm sẽ thấy bộ mặt nhăn nhó tùm lum. Nhưng nơi này thì không, vẫn vui vẻ và hỏi thăm chúng tôi đủ điều…



    Vậy là kết thúc ngày đầu tiên với cảm giác hơi hài lòng!
     
  5. buidoi

    buidoi Thiền Sư Thích Bụi

    Tham gia:
    3/6/10
    Bài viết:
    444
    Đã được thích:
    6
    Tiếp đi aliceat :)
     
  6. Dũng

    Dũng Tôi đến từ Đồng Nai

    Tham gia:
    25/2/12
    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    0
    Lẩu sim? Nó có phải là sim tím trong bài hát Đồi tím hoa sim không??? Chắc chua lắm nhỉ???
     
  7. anhcuoi0406

    anhcuoi0406 New Member

    Tham gia:
    18/6/13
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    ôi thích quá :D
     
Đang tải...