1. Đăng ký nhanh... Đăng nhập bằng Facebook
    Tắt thông báo

Nỗi nhớ mang tên Sabaidee

Thảo luận trong 'Châu Á kỳ bí' bắt đầu bởi ngayxuaoi12a1, 6/10/11.

  1. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [h=1]Nỗi nhớ mang tên Sabaidee - P1[/h]

    Tôi đã chọn "đi bụi" Lào như thế!




    Sau Campuchia, đất nước muốn đến tiếp theo của tôi là Lào. Sở dĩ tôi chọn Lào mà bỏ qua những lời rủ rê của những người ham du lịch bụi, nào là Ấn Độ, nào là Thái Lan, Tây Tạng, bỏ qua cả những điểm đến hấp dẫn bằng các bài ký sự của những bạn phượt đi trước, như Myanmar, Indonesia, Malaysia, Singapore,... vì nhiều lý do ghép lại. Đối với Thái Lan thì xem ra chẳng có gì tham quan mà đa số các tour đi Thái chủ yếu cho khách giải trí bằng các màn xem xiếc rắn, xiếc cá voi, xiếc khỉ,... (như thế thì ở Việt Nam xem cho sướng chứ sang tận Thái làm gì cho tốn kém!) và mua sắm với rất nhiều chợ, trung tâm thương mại sầm uất cả ban ngày lẫn ban đêm (vậy thì chỉ dành cho người có tiền). Với dân đi bụi, thích khám phá đó đây thì những điểm đến mang tính chất thương mại quá nhiều sẽ chẳng bao giờ được để ý đến. Indonesia, Malaysia thì chưa tạo sức hấp dẫn với tôi. Tây Tạng, Myanmar thì xa xôi quá. Singapore thì giá cả đắt đỏ. Ấn Độ thì tôi chưa thích vì cái sự... ở dơ của người dân đã ăn sâu vào tận gốc rễ họ rồi (đọc các bài phượt Ấn Độ thấy kể xác trẻ em chết thì quăng ra sông để cho về với mẹ nước, xác người lớn thì đốt ngay bên bờ sông, ngày nào khói đốt người cũng bốc lên nghi ngút, mà Ấn đông dân thế, ngày nào cũng có người để đốt là phải, nghĩ mà khiếp!).



    Vậy là chỉ còn lại Lào, đất nước gần kề với Việt Nam, với dép Lào, với tên gọi Triệu Voi. Tôi nghe nói người dân Lào hiền lành lắm, sống "chậm" lắm. Đi để xem có phải thế không. Tôi cũng muốn biết câu thơ "Việt - Lào hai nước chúng ta/ Tình sâu hơn nước Hồng Hà, Cửu Long" mà Bác đã đọc có còn đúng như thế trong thời đại hiện nay không.



    Một lý do quan trọng khác, tôi yêu thích việc chụp ảnh. Và hình ảnh những nhà sư buổi sớm đi khất thực trên những đường phố vắng vẻ của Lào đã thu hút tôi. Tôi muốn chụp được hình ảnh đó.



    Hơn nữa, tôi là người mới tập tọe phượt một mình. "Thân gái dặm trường" (nói cho có vẻ tội nghiệp) nên tập dần từ những nơi gần gũi thân quen, rồi từ từ có kinh nghiệm và điều kiện hơn sẽ lấn sang những nơi xa xôi khác. Sau chuyến đi Campuchia, tôi lại trở về những ngày ngồi trong văn phòng làm việc buồn chán, rảnh rỗi lại đọc các bài phượt của người đi trước, nhìn ngắm chán chê những bức ảnh xinh đẹp lạ lẫm về những vùng đất mới, từ những người dân nhiều vùng miền khác nhau, với tập tục khác nhau, văn hóa khác nhau... mà trong tôi cảm giác muốn lại được đi, được chụp ảnh, rồi viết bài cứ sôi sục đến cuồng cả chân tay.



    Công việc cứ dần trôi qua chán ngắt như thế khiến tôi mau chóng đưa ra quyết định nghỉ việc, dù chưa có công việc mới, dù chưa biết những ngày tháng tiếp theo sẽ sống như thế nào, sống bằng gì chứ đừng nói đến việc có tiền đi chơi tiếp. Và trong những ngày tháng xin việc mòn mỏi và bực bội vì sự bất công trong việc phân cấp lương trong ngành du lịch khách sạn không tỉ lệ thuận với bằng cấp và kinh nghiệm mà người đó có, tôi đã có một quyến định bộc phát và "khùng": về quê (ở Bình Định) chơi, rồi sẽ vay tiền gia đình "đi bụi".



    Dẫu sao tôi cũng chưa có việc làm mới. Dẫu sao tôi cũng đang rảnh. Và dường như trong mắt dân phượt, Lào vẫn là một điểm đến chưa có sức hấp dẫn mấy. Thậm chí làm trong ngành du lịch nhưng tôi cũng ít được nghe đồng nghiệp mời gọi khách đi Lào, hay như tôi từng được nghe họ bảo nhau: Lào có gì đâu mà đi! Do đó, thông tin phượt Lào có rất ít, và chưa biết nên đi những đâu, đi trong bao lâu. Thời điểm rảnh rỗi này là lúc tốt nhất để thực hiện chuyến đi đó. Nếu còn đang làm việc, làm sao tôi có thể xin nghỉ dài ngày (mà cũng chưa biết cụ thể bao nhiêu ngày) để mà đi?



    [​IMG]



    Ở khu chùa vàng Pha That Luang, Vientiane






    Những bài viết về phượt Lào chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà phải tìm rất lâu trên Internet mới ra được. Và đa số những bài viết đó là từ những người phía Bắc hoặc đi bằng xe gắn máy, hoặc đi bằng ô tô và thường là đi cả ba nước: Lào, Thái Lan, Campuchia (chơi sang không!). Do đó, đối với người như tôi muốn chỉ đi Lào và đi từ TP. Hồ Chí Minh thì phải tự dò dẫm thông tin. Tôi dự định sẽ đi thử và viết lại chuyến đi này của mình để các bạn phượt sau với điểm xuất phát như tôi sẽ bớt nhọc nhằn hơn trong việc tìm kiếm thông tin. Hơn nữa, còn làm việc trong ngành du lịch nên việc tự đi, tự liên hệ như thế này sẽ giúp ích cho tôi nhiều điều trong công việc.



    Nghĩ vậy, trước khi về Bình Định, tôi lên mạng tra khảo các thông tin về Lào: thời tiết, địa hình, tập quán, nên đi bằng cửa khẩu nào...



    Tôi dự định 26/09/2011 sẽ khởi hành, và đi khoảng một tuần.



    Lúc ở Bình Định, trước khi đi, VTV2 vẫn đang chiếu phim phóng sự Ký sự nước Lào. Mỗi khi tới chương trình, tôi lại chăm chú đón xem, và thầm dấy lên trong lòng cảm giác lâng lâng, rằng mình sắp được đến đất nước "sống chậm" đó rồi: mảnh đất Triệu Voi...



    (Còn tiếp)
     
    Tags:
  2. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    Hi vọng bài này không bị die một cách vô duyên vô cớ!
     
  3. Nguyễn Thụ Nhân

    Nguyễn Thụ Nhân Moderator

    Tham gia:
    12/3/09
    Bài viết:
    3,114
    Đã được thích:
    3


    Anh rất lấy làm tiếc vì sự cố máy chủ đợt vừa rùi, cũng làm anh mất một cơ số bài. Mà em đi không rủ anh đi à nghen, Lào anh chưa biết nó ra sao ?
     
  4. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0


    Anh hay quá ha, em rủ rồi, anh nói anh chỉ đi được cuối tuần, mà Lào anh đi cuối tuần thì chỉ có 2-3 ngày sao đi, em đi bằng đường bộ, cả chục ngày :(
     
  5. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [h=1]Nỗi nhớ mang tên Sabaidee - P2[/h]Chút diễn giải về tựa đề...



    Chắc nhiều bạn khi đọc tựa đề ký sự này sẽ thắc mắc rằng Sabaidee là gì. Xin thưa, trong tiếng Lào, Sabaidee (đọc: Sa bai đi) có nghĩa là Xin chào (như Hello trong tiếng Anh).



    Vài ngày trước khi đi, trời miền Trung bắt đầu từ nắng gay gắt nổi chứng sang u ám, rồi đổ vài trận mưa rả rích dai dẳng. Tôi cũng hơi ngán ngẩm, vì Lào kế bên các tỉnh miền Trung đó, thời tiết biết đâu cũng như bên này. Nhưng tôi cũng tự an ủi mình khi đọc về thời tiết Lào trên Internet trước đó, rằng ở Lào thời tiết như ở miền Nam vậy, với mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 11. Mà ở TP. Hồ Chí Minh, trong mùa mưa không phải ngày nào cũng mưa, cũng không phải cứ mưa suốt cả ngày, mà có khi đang nắng trời đổ mưa, hết mưa nắng lại hửng (quả thật khi qua Lào tôi thấy đúng như thế). Rồi tôi cũng tự an ủi mình rằng nếu như có mưa thật sự đi cũng chả sao, mình sẽ có trải nghiệm về mưa Lào vậy. Ba tôi cũng lo, nói trời mưa đường sang đó khó đi, trơn trợt, nhưng tôi nghĩ không sao, bao nhiêu chuyến xe vẫn sang đó, với lại đã quyết định đi rồi, mà cứ dùng dằng vì những lý do này nọ, thì chuyến đi dễ bị hủy lắm.



    Tôi cũng bắt đầu nghĩ tới tựa đề cho ký sự sẽ viết sau chuyến đi. Mới đầu tôi nghĩ tựa đề sẽ là: Một mình trên mảnh đất Triệu Voi. Nhưng khi sang Lào, ngày đầu tiên trên chuyến xe đưa tôi từ Việt Nam sang, tôi đã quen một người, để rồi một phần ba chặng đường tôi đã không một mình, nên tựa đề đó không sử dụng được.



    Trước ngày đi hai ngày tôi lên mạng xem dự báo thời tiết Vientiane thì thấy ba ngày tới trời sẽ mưa. Lúc đó tôi nghĩ đến tựa đề mới cho ký sự sẽ là:
    Có một Vientiane trong mưa như thế! Nhưng khi sang đến Vientiane, thật may mắn là trời rất đẹp, không mưa, cũng không nắng gay gắt mà lại râm mát, thỉnh thoảng nắng nhẹ nhàng, rất hợp để rong chơi (chỉ có buổi chiều cuối cùng ở Vientiane trời mưa tầm tã, khi đó tôi cũng đã tham quan hết những điểm quan trọng của thủ đô rồi, trời quả không phụ lòng người), nên tựa đề trên không sử dụng được.



    Trong suốt những ngày ở Lào tôi để ý chả thấy con voi nào trên mảnh đất được mệnh danh là Triệu Voi này, nên nghĩ, có lẽ sẽ có cái tựa mang tên: Sang đất nước Triệu Voi không thấy chú voi nào! Nhưng tựa thế thì thô quá!



    Ngày cuối cùng ở Lào, đi dọc con sông Nam Khan ở cố đô Luang Prabang, ngồi một mình dưới chân ngọn đồi lên đền Phusi tôi vẫn ngẫm nghĩ về một cái tựa thật đặc biệt cho ký sự.



    Rồi không hiểu sao từ Sabaidee thoảng qua trí óc tôi. Tôi nghĩ lại, quả thật lạ, ở Lào, từ Sabaidee được dùng rất nhiều, rất thông dụng, giữa người Lào với người Lào, giữa người Lào với du khách, giữa du khách với người Lào, và thậm chí giữa những du khách xa lạ từ khắp nơi trên thế giới cũng cứ chào nhau Sabaidee trên đất Lào. Thật lạ vì ở Việt Nam từ Xin chào ít được sử dụng giữa người Việt với người nước ngoài, mà người Việt vẫn có xu hướng dùng tiếng Anh để chào với du khách. Ở Campuchia cũng thế, tôi chưa hề được nghe từ Xua sơ đây (Xin chào tiếng Campuchia) từ một người Campuchia hay bất cứ du khách nào. Có lẽ tôi chưa được đi qua nhiều quốc gia, tôi không biết ở những quốc gia khác câu chào của đất nước họ có được sử dụng rộng rãi cho mọi đối tượng như thế không.



    [​IMG]



    Trong khu Pha That Luang, Vientiane






    Vậy là tôi đã có tựa đề cho loạt bài viết. Khi ấy nỗi nhớ chưa hình thành đâu, bây giờ, giây phút đánh máy những dòng chữ này, nỗi nhớ về chuyến đi vẫn chưa hình thành trong tôi, nhưng tôi tin chắc, sẽ có một lúc tôi nhớ về nó lắm, thậm chí sẽ nhớ những gì giản đơn và thoáng qua trong một chốc lát...



    (Còn tiếp)
     
  6. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [h=1]Nỗi nhớ mang tên Sabaidee - P3[/h]




    Nói một chút về chuyện "đi bụi" một mình, sau lần lên kế hoạch hợp tác "đi bụi" với bạn gái trong chuyến đi Campuchia hụt, tôi quyết định từ nay về sau có đi chơi xa ở đâu thì chỉ sẽ đi một mình, hoặc nếu có đi với ai đó, thì nhất định phải "kén cá chọn canh" dữ lắm nhằm tìm ra ai đó thật hợp với tính cách của mình. Đã là đi chơi, mà lại đi theo kiểu tự túc thế này thì trước hết tâm trạng phải thật thoải mái, phải chủ động, phải độc lập, phải có sự quyết tâm, mạnh mẽ, chịu khó, chịu khổ, và đã sợ thì không nên đi. Do đó, những bạn nào không trang bị được cho mình những điều kiện trên mà cứ muốn đi thì tất nhiên không lọt vào "mắt xanh" của tôi rồi. Cũng chính vì thế, tôi thà đi một mình, chứ cứ nghĩ đến sự cô đơn, tốn kém trong việc du lịch một mình mà lên các diễn đàn đưa yêu cầu tìm bạn đồng hành, hay rủ rê một đứa bạn có vẻ hợp với tính mình, chờ đợi nó sắp xếp thời gian, công việc, cảm xúc, chuyện riêng,... thì cái hứng thú muốn đi sẽ nhanh chóng tan biến mất.



    Bởi vì đi một mình đến một đất nước tuy nói gần gũi nhưng lại hiếm thông tin du lịch như Lào, tôi phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho chuyến đi. Tôi tìm đọc thông tin trên mạng, tôi nghiền ngẫm phần Lào trong quyển sách hướng dẫn du lịch Lonely Planet - Southeast Asia on a shoestring (quyển sách cũ, xuất bản từ năm 2008 mà chú quản lý khách sạn Lạc Viên trên đường Bùi Viện, TP. Hồ Chí Minh đã tặng tôi trong thời gian làm việc hai tuần ngắn ngủi vì thấy rảnh tôi hay mượn đọc).



    Tôi nghiên cứu kỹ các cửa khẩu, chọn cửa khẩu nào thuận lợi nhất và đặc biệt phải an toàn nhất (các cửa khẩu Việt - Lào, Lào - Việt luôn nóng với vấn đề buôn lậu, từ gỗ, thuốc lá cho tới ma túy, sau này tôi còn biết thêm là thịt trâu bò Lào khá rẻ và ngon nên bọn buôn lậu cũng không chừa). Có thể nói "đi bụi" bằng đường bộ sang Lào từ TP. Hồ Chí Minh là một hành trình dài và vất vả. Gần nhất có thể bắt xe lên Kon Tum, từ đó tìm xe qua cửa khẩu Bờ Y Kon Tum và bên Lào là Giàng Giơn tỉnh Attapeu. Lào chỉ có một số vùng có địa danh du lịch như thủ đô Vientiane, cố đô Luang Prabang, tỉnh Xieng Khouang với Cánh Đồng Chum. Vì thế từ Attapeu phải đi tới tỉnh Pakse và từ Pakse mới có xe đi tiếp đến Vientiane. Tôi định khi về TP. Hồ Chí Minh sẽ đi bằng cung đường này.



    Vì quyết định về Bình Định chơi trước, nên tôi chọn cửa khẩu Lao Bảo (tỉnh Quảng Trị), bên kia là Đensavanh (tỉnh Savanakhet) để sang Lào. Đây là cửa khẩu có nhiều người qua lại, nên sẽ hạn chế khả năng gặp rắc rối với những con buôn lậu (đặc biệt là ma túy). Tôi mò được trên Internet số điện thoại nhà xe Yến Hải có xe chạy thẳng từ Đà Nẵng qua cửa khẩu này và sang Vientiane. Xe có dịch vụ đưa đón từ nhà riêng ở Đà Nẵng và Vientiane, mỗi ngày có hai chuyến, một 7g sáng xuất phát từ địa chỉ nhà xe riêng (ở đâu đó trong Đà Nẵng, tôi quên mất rồi), chuyến còn lại 8g sáng xuất phát từ bến xe trung tâm Đà Nẵng. Xe giường nằm (sau này mới biết), đi tới Vientiane khoảng 3g - 5g sáng ngày hôm sau, gồm hai bữa ăn, không bao gồm lệ phí qua hai cửa khẩu, giá cho hành trình là 450.000 đ.



    Đây là số điện thoại xe Yến Hải. Tại Việt Nam: 0937 479 647 - 0168 378 1314 - 0905 378 637; tại Lào: 020 696 7797 - 020 503 0405 - 020 747 0247. Nói thêm xe này không phải xe du lịch thuần túy, nghĩa là chở khách cộng thêm chở hàng nên đi khá chậm, lại dừng đón khách, dừng nhét thêm hàng, nên không được thoải mái và chu đáo. Đã thế trước đó vài ngày, một chiếc của hãng xe này bị công an bắt vì tội chở thịt trâu bò thối từ một khách hàng ở Quảng Trị (chuyện này sau khi đi xe rồi tôi mới được biết). Ngoài hãng xe này thì còn một số xe khác đi Lào từ Đà Nẵng như Hường Sơn, Hữu Phước,... nhưng sau này tôi mới biết.



    Những bạn nào muốn đi Lào từ Huế hoặc Hà Nội có thể lên mạng tra thông tin nhà xe để đi.



    Về cung đường và thời gian, sau nhiều lần tìm kiếm thông tin phượt trên Internet, tôi vẫn không tìm thấy bài viết nào có cung đường để tôi có thể đi theo. Vì vậy, tôi không biết sẽ đi từ đâu đến đâu, đi trong bao lâu, và tiêu tốn bao nhiêu tiền. Đa số các bài viết đều cũ, mà các bạn biết đấy, vật giá gần đây cứ leo thang chóng mặt, giá vàng tăng từng ngày, nên chắc hẳn giá cả sẽ phải khác xa rất nhiều so với các bạn đi trước.



    [​IMG]



    Nhìn bức ảnh này hẳn bạn sẽ nghĩ là ở Việt Nam. Nhưng không, tôi chụp nó tại Vientiane. Người phụ nữ trong ảnh hẳn là người Việt, vì người Lào không ai ra đường mà găng tay, khăn nón trùm kín như vậy. Nhìn cảnh này, cứ thấy lòng chùng lại. Hóa ra người Việt mình bỏ xứ làm ăn ai cũng khổ cả. Có thể kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng trông người mình vẫn khổ, mỗi người một cái khổ...






    Một chuyến đi mà tôi chưa biết đi bao lâu (nói đại với gia đình là khoảng một tuần), tốn bao nhiêu tiền, và không hề có bất cứ ai quen biết bên Lào đang chờ tôi phía trước.



    Trước ngày đi một ngày, tôi đi xe từ Bình Định ra Quảng Nam để đón xe từ Đà Nẵng sang đó thì được tin cơn bão số 4 sắp tới, sẽ đến vào ngày hôm sau (ngày tôi đi, 26/09/2011), ảnh hưởng đến các tỉnh từ Hà Tĩnh đến Quảng Nam, và đến ngày 27/09/2011 sẽ suy yếu. Vậy là chị gái và anh rể tôi (ở Quảng Nam) bảo chờ sang ngày 27 hãy đi, tôi cũng bắt đầu lo, nghĩ đến cảnh gió bão ầm ào trên xe cũng tự cảm thấy kinh khủng. Tôi dự định sáng hôm sau (ngày đi) xem tình hình thế nào rồi cho quyết định cuối cùng.



    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm và thấy trời u ám, chỉ mưa lất phất chứ chưa có dấu hiệu gì về cơn bão cả. Tôi quyết định vẫn đi, chuẩn bị lại hành lý rồi gọi điện một lần nữa cho nhà xe (đã đặt từ nhiều hôm trước) hỏi xem mưa bão thì xe có đi không. Anh chàng (tên Châu, nhận đặt xe, đưa đón khách ra bến) la tôi: vẫn đi chứ em, mưa bão thì có gì đâu. Vậy là tôi đi.




    (Còn tiếp)
     
  7. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [h=1]Nỗi nhớ mang tên Sabaidee - P4[/h]




    Từ xã Điện Nam Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam, tôi lên xe buýt tới bến xe trung tâm Đà Nẵng. Đến bến xe, tôi gọi cho anh Châu, anh dùng xe trung chuyển nhỏ chở tôi tới nơi xe lớn đỗ cũng gần đấy, làm tôi cứ tưởng đi Lào bằng xe nhỏ kia.



    Đến xe, tôi mới biết đó là xe giường nằm. Nếu biết trước nó là xe giường nằm, có lẽ tôi đã tìm thông tin về nhà xe khác, vì tôi chưa bao giờ đi xe giường nằm, và cũng không bao giờ muốn đi xe giường nằm. Thử nghĩ xem, đối với một người bị say xe thì ngồi ói hay nằm ói sướng hơn?



    Nhưng đã lỡ rồi. Thôi thì cứ coi như số phận đã định đoạt như thế. Trời mưa lắc rắc, lạnh tê cả người, mà trên xe mở máy lạnh vù vù, ngay trên đầu tôi cái lỗ máy lạnh chết tiệt lại không có nắp (chắc bị mất), làm cả hai lỗ phả hơi lạnh lên đầu, bực cả mình. Nhưng tôi cũng tìm được cách khắc phục là kéo tấm màn cửa che hai cái lỗ lại, rồi đội mũ lên. Đỡ lạnh hơn, nhưng chắc là trong khung cảnh thế này tôi dễ bị ói lắm.



    Vậy mà may mắn và lạ thay, suốt chặng đường đầu tiên ấy tôi đã không bị sao cả, không hề ói, và cũng không hề mệt.



    Nói 8g xuất phát nhưng đến 8g 30 xe mới rời bến. Vì là xe giường nằm (tầng) nên chỉ một câu hỏi của lơ xe cũng làm cả xe cười nghiêng ngả.



    - Chị muốn nằm trên hay nằm dưới?



    Sau này tôi mới biết
    vì hôm đó là thứ hai nên xe mà tôi đi là xe làm lại từ xe ghế ngồi bình thường (xe giường nằm chính gốc chuyên đi vào thứ ba, năm, bảy trong tuần), nên ghế nằm theo kiểu phân ra hai hàng như ghế ngồi, mỗi hàng gồm hai dãy giường tầng. Còn xe giường nằm đúng nghĩa phải có ba hàng tổng cộng, mỗi hàng chỉ đặt một dãy giường tầng thôi, thành xe lại cao ráo hơn, vừa rộng rãi, lại vừa hạn chế chuyện nam nữ nằm kề nhau...



    Thấy tôi đi một người, anh chàng lơ xe bảo tôi nằm một mình và chờ có khách là phụ nữ thì sắp người đó nằm bên cạnh, khiến tôi cảm thấy yên tâm, và thầm cảm ơn anh chàng.



    Phần lớn khách là người Quảng Nam, Đà Nẵng, khi xe chạy tới Huế thì đón thêm vài khách nữa (chắc toàn khách quen). Nhìn cung cách của họ, tôi nghĩ phần lớn họ sang Lào để đi làm ăn, buôn bán, và đã qua lại nhiều lần, chứ không ai đi một mình du lịch, lại là con gái như tôi cả. À, trên xe có cả vài người Lào (tôi đoán thế vì nhìn mặt họ khang khác, cung cách cũng khang khác), chắc là về nước thăm nhà hoặc có công chuyện chi đó.



    Vì ý nghĩ đó, cùng một phần vì tâm lý chuẩn bị cho những cơn say xe, phần khác tính tôi vốn ít nói, mà khi gặp nhiều người lạ tôi còn ít nói hơn nữa, nên tôi chỉ nằm im quan sát mọi thứ, lắng nghe họ nói chuyện. Khi anh chàng lơ xe hỏi thăm vài câu về tôi, tôi cũng chỉ trả lời cầm chừng, với bộ mặt lạnh tanh, khiến anh chàng nản, không dám hỏi nhiều nữa.



    Khoảng 11g 30 xe dừng ở Phong Điền, Huế để ăn cơm. Quán Thảo II trên quốc lộ 1A, thức ăn phong phú, vừa nhiều, vừa ngon, lại nóng hổi trong thời tiết mưa lạnh quả là làm hài lòng thực khách.



    3g 30 chiều, xe tới cửa khẩu Lao Bảo thuộc tỉnh Quảng Trị. Thấy xe dừng, mọi người lục tục đi xuống mà lơ xe chả nói gì hết, hỏi cô nằm bên cạnh tôi thì được biết là tự túc xuống làm thủ tục. Có lẽ đầu tuần, trời lại mưa bão nên cửa khẩu vắng hoe, chỉ có xe chúng tôi làm thủ tục. Thấy mọi người chuẩn bị hộ chiếu, lệ phí 10.000 đ (phía cửa khẩu Việt Nam), và còn lấy chứng minh nhân dân ra cầm sẵn trên tay nữa, tôi ngạc nhiên hỏi một bạn bên cạnh thì biết để đối chiếu xem có khớp với hộ chiếu hay không. Đúng là ngược đời, cái hộ chiếu nó không quan trọng và đáng giá hơn cái chứng minh nhân dân đấy à, lại còn đem chứng minh nhân dân ra đối chiếu? Tôi hơi lo lắng, vì không nghĩ là cần chứng minh nhân dân nên đã cất vào ba lô lớn bỏ lại trên xe, mà xe thì đã chạy tuốt qua phía bên kia cửa khẩu chờ khách đi bộ sang rồi.



    Tôi thử lục ví, lấy ra cả bằng lái xe và tấm giấy photocopy chứng minh nhân dân lúc nào cũng để sẵn, trong đầu nghĩ không biết họ có chấp nhận không. Hồi hộp chờ tới lượt mình, tôi thầm nghĩ là nhiều người đi nước ngoài đâu mang theo chứng minh nhân dân làm gì, vậy những trường hợp đó thì sao chứ?



    Vì ít khách, lại có ba nhân viên hải quan nên cũng khá nhanh. Tới lượt tôi, tôi đưa hộ chiếu, 10.000 đ, và vừa đưa tờ giấy photo, vừa thanh minh là bỏ quên chứng minh nhân dân trên xe rồi. Anh hải quan (khuôn mặt đang dễ chịu) không nói gì, chỉ nhận lấy và nhập vào máy tính.



    Một lúc, anh bắt đầu cất tiếng nói:



    - Quê ở Bồng Sơn, Bình Định à?



    Giọng trọ trẹ hơi khó nghe, lại đang lo, khiến tôi chột dạ. Mặc dù nghe rõ câu hỏi rồi, nhưng tôi vẫn hỏi lại, để có thêm thời gian nghĩ xem ý anh ấy là sao.



    - Dạ?



    Anh ta nhắc lại:



    - Quê ở Bồng Sơn, thế có biết võ không?



    Tôi nhận thấy đám đông xung quanh nhìn mình lao xao... Hóa ra anh ta nhầm đất võ Tây Sơn với Bồng Sơn. Tôi cười:



    - Dạ không, dân Tây Sơn mới biết võ.



    Dại gì nói mình có học hai năm Karatedo ở trung tâm thể thao, học như học thể dục, có biết đánh đấm gì đâu!



    - Thế sang Lào chơi à?



    - Dạ.



    Dấu được đóng cái cụp, tôi nhận lại hộ chiếu, sung sướng mở ra xem lại con dấu rồi bước ra ngoài.



    Tôi đứng lại chụp vài tấm ảnh. Tổng cộng bốn tấm cả thảy khởi đầu cho chuyến đi. Và tôi đã không biết lại có rắc rối nho nhỏ đằng sau những tấm ảnh đó.



    [​IMG]



    Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo



    [​IMG]



    Siêu thị miễn thuế








    (Còn tiếp)
     
  8. Nguyễn Thụ Nhân

    Nguyễn Thụ Nhân Moderator

    Tham gia:
    12/3/09
    Bài viết:
    3,114
    Đã được thích:
    3
    Viết tiếp đi em ơi, em cho anh xem nhieu hình với, toàn chữ không đọc hơi bị mệt đó à . hi hi
     
  9. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0


    Từ từ anh ơi đừng nôn nóng, chưa tới giai đoạn ảnh ngập đầu!
     
  10. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [h=1]Nỗi nhớ mang tên Sabaidee - P5[/h]




    Tôi chụp một tấm ảnh siêu thị miễn thuế, một tấm nguyên khu nhà làm việc của hải quan cửa khẩu, và đứng ngay giữa cửa khẩu chụp thêm một tấm cổng cửa khẩu (trước đó, khi xuống xe tôi có chụp xa rồi). Có lẽ hành động "tự nhiên như người Hà Nội" của tôi đã lọt vào mắt bốn anh hải quan canh cổng. Và các anh muốn dọa tôi chăng?



    Khi tôi tiến lại gần cổng để đi qua phía Lào thì một trong bốn anh tiến tới, ngoắc tôi vào, rất tự nhiên lôi máy ảnh đang đeo trên cổ tôi ra. Tôi hơi hoảng, nhưng cũng nghĩ, mình có làm sai gì đâu? Tôi chủ động hỏi trước.



    - Có gì hả anh?



    - Có biết quy định cấm chụp ảnh ở đây không? - Anh ta cất giọng.



    - Không, em không biết.



    Tôi biết các cửa khẩu chỉ cấm chụp hình nơi làm việc và trong khu làm thủ tục xuất nhập cảnh thôi. Đằng này tôi chỉ chụp ảnh bên ngoài cửa khẩu, và hẳn là khách nào lần đầu tiên đứng trước một cái cửa khẩu nào đó cũng đều có chung tâm lý muốn ghi lại hình ảnh đó làm kỷ niệm. Tôi chắc là mình không làm gì sai.



    Lúc đó có một bạn nam chung xe đi tới, cũng dừng lại chụp ảnh, rồi thấy tôi đứng đó, máy ảnh bị anh kia giữa, bạn ấy chìa hộ chiếu có đóng dấu cho anh ta, và hỏi tôi phải đưa máy ảnh cho anh ấy nữa hả. Tôi lắc đầu nói không biết.



    Anh chàng hải quan xem hộ chiếu bạn nam kia, rồi quay sang hỏi tôi có cái này không (hộ chiếu). Tôi lục túi lấy hộ chiếu đưa anh ta. Anh ta trả hộ chiếu cho bạn nam kia, cho đi, rồi cầm hộ chiếu lẫn máy ảnh của tôi sang đưa cho ba anh hải quan còn lại. Anh ta không nói câu nào mà thản nhiên bỏ tôi đứng đó, qua xem hộ chiếu các khách khác.



    Tôi không nghĩ mình lại gặp rắc rối với vấn đề nhỏ như thế, trong lòng chỉ lo ở đây quá lâu xe sẽ bỏ tôi mà đi mất. Nghĩ thế, tôi tiến lại chỗ ba anh hải quan kia. Một anh hỏi tôi sang Lào chơi à, tôi gật đầu. Tôi hỏi vụ máy ảnh, anh ta bảo sẽ lập biên bản tịch thu. Tôi xuống nước, dù biết là mình không làm sai, nói không biết quy định đó, rồi đề nghị anh ta chỉ cần xóa hết ảnh thôi. Anh ta ngắm nghía cái máy ảnh yêu dấu của tôi, rồi tôi nhận ra anh ta đang muốn mở nó lên, nhưng không biết mở chỗ nào, tôi bèn bấm nút mở, cho anh ta xem bốn tấm ảnh đầu tiên đó (may mà chưa đi loanh quanh, chụp lung tung). Anh ta xem, rồi nhận xét: cũng chưa có gì nghiêm trọng, rồi cho tôi đi. Sao đổi thái độ nhanh thế nhỉ?



    Tôi đi thẳng một hơi, lần này không dám nấn ná ở đâu đó chụp ảnh nữa, càng không dám chụp cái cửa khẩu phía Lào như thế nào, rắc rối thế đủ rồi. Trên đường đi bộ sang phía Lào có nhiều người dân Việt Nam làm dịch vụ đổi tiền. Tỉ giá lúc đó là 1 kip Lào tương đương 2,6 Việt Nam đồng. Thật kỳ lạ, kinh tế Việt Nam khá hơn kinh tế Lào và Campuchia rất nhiều, nhưng mệnh giá tiền đồng lại thấp hơn.



    À quên nói, cái tỉ giá này làm tôi choáng váng, vì quên mất thông tin về tỉ giá mà tôi có được trước chuyến đi là từ nhiều năm về trước (1 kip = 1,6 VND), và tôi lại không nghĩ ra là nó tăng nhanh đến thế. Đúng là đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá! Thêm nữa, tôi cứ ỷ y vào thông tin trên Internet và Lonely Planet, rằng ở Lào dùng cả tiền USD, VND lẫn kip Lào và bath Thái, nên không thèm đổi sang tiền Lào. Tôi chỉ mang theo USD và VND thôi (sau này mới biết là những trao đổi thông thường chỉ chấp nhận tiền kip). Vả lại, những dịch vụ trao đổi theo kiểu chợ đen tại cửa khẩu thường có tính chất gian trá, những ai chưa có kinh nghiệm dễ bị hớ lắm. Sau này tôi mới biết bên cửa khẩu phía Lào có một ngân hàng, bạn có thể vào đó đổi tiền.



    Đi ngang qua phía mấy cổng cửa khẩu Lào, thấy mấy anh hải quan Lào nhìn nhìn, mà không thấy đòi xem hộ chiếu, tôi đi luôn. Đứng lại mất công lại bị giữ lại, lỡ đâu lần này là vì cái quần đùi
    mà tôi đang mặc thì sao (từ quần dài cắt ngang, không thèm may lại mà để te tua như thế, tại tôi nghĩ đi xe giữa trời mưa gió thì ăn vận đẹp đẽ lịch sự làm gì, vả lại đi trên xe xa lạ, gặp những người xa lạ, đến một nơi xa lạ thì cũng nên trang bị cho mình một hình ảnh hơi lập dị và khó gần tí)?



    10.000 kip để làm thủ tục nhập cảnh vào Lào, không có tiền kip nên tôi đưa luôn 2 USD (xót lắm cơ!). Ngay phía bên kia là tỉnh Savanakhet, vì chỗ đó là biên giới nên sóng Mobifone Việt Nam vẫn còn dùng được, tôi gọi điện thông báo cho gia đình biết là mình đã sang phía Lào. Tại đây cũng có nhiều người Việt Nam bán sim Lào. Lần này đi chẳng quen ai nên tôi không có nhu cầu mua sim để liên lạc.



    Nói thêm là một sim Lào có giá 10.000 kip (hoặc 30.000 VND), và bạn phải mua thêm thẻ để nạp tiền. Ở Lào hiện có 3 mạng điện thoại là Tigo (đầu số 7), Unitel (với 40% cổ phần Viettel Việt Nam - đầu số 9), và ETL (đầu số 5). Tất cả các số đi động đều bắt đầu bằng 020 và 021. Nếu từ Việt Nam muốn gọi sang Lào thì bạn bấm số 00 856 (mã điện thoại Lào) 20 (hoặc 21, tùy, bỏ số 0 đi) + số cần gọi.



    Từ đây lại bắt đầu chặng đường dài cả nửa ngày (theo đường 9 Nam Lào) để đến được thủ đô Vientiane. Đường Lào cũng như đường Việt Nam, ổ gà ổ trâu và bụi mịt mùng (có lẽ do kỹ sư Việt Nam làm!). Đúng là xứ đồi núi, toàn núi với đồi, sông với suối. Những ngôi nhà sàn kiểu Lào cũng không quá xa lạ đối với tôi, vì hình ảnh đó tôi đã được thấy nhiều trên báo đài, và chúng cũng có nhiều nét tương đồng với nhà sàn của người Ê Đê, Gia Ray Tây Nguyên kết hợp với nhà sàn của người Tày, Nùng ở Hòa Bình.



    Xe dừng ăn tối ở quán cơm - phở Hà Phú, địa phận Phà Lan. Đó là một quán lụp xụp dựng bằng tre nứa đúng kiểu Lào, sau này mới đọc được thông tin là quán của gia đình o Hà (gốc Quảng Trị qua Lào sau Giải phóng). Có thể nói tôi thích nhất ở xe Yến Hải này mỗi cái là bữa ăn cho khách rất ngon và phong phú. Mỗi bàn ăn chừng 8 người, bữa ăn nào cũng có đủ 7 - 8 món. Có lẽ quán của người Việt nên các món đều mang hương vị Việt, với gà luộc chấm muối tiêu chanh, măng xào, ếch xào...



    Một bạn nam gắp cho tôi và một cô bé
    ngồi cùng bàn (sau này mới biết người Lào, học ở Việt Nam - trường Đại học Vinh có nhiều người Lào theo học) đùi gà, nhưng tôi không thích nên đã nhờ chú bên cạnh ăn giúp. Tôi không ngờ bạn nam và chú kia chính là hai người tôi nhập hội cùng khi sang đến Vientiane sau này. Bạn nam ấy cũng là người đóng vai trò hướng dẫn viên (tình nguyện và miễn phí), giúp tôi hiểu hơn về đời sống người Việt tại Lào, cũng như về người Lào, nước Lào trong thời gian tôi ở Vientiane.



    Khoảng 4g 30 sáng, xe tới Vientiane. Theo Lonely Planet, Vientiane có ba bến xe cả thảy: bến xe lớn phía Nam (Northern bus station) có các xe đi Vang Vieng, Luang Prabang, Xieng Khouang, Udomxai và cả Hà Nội; bến xe nhỏ Talat Sao (
    Talat Sao bus station) kế bên chợ Talaat Kudin (được biết là chợ lớn nhất Vientiane) gồm các xe đi trong nội thành và sang cửa khẩu để đến tỉnh Nong Khai (Bắc Thái Lan), ở đây cũng có xe đi Pakse và Savanakhet; bến xe mà xe chúng tôi đi vào là bến xe Si Muang (Si Muang bus station), bến này khá lớn, gồm các xe đi Pakse và Savanakhet, có lẽ là về Việt Nam nữa, vì xe Yến Hải đỗ tại đây kia mà!



    [​IMG]



    5g sáng tại bến xe Si Muang, Vientiane.






    Trước đó tôi đã hỏi anh chàng lơ xe là mấy giờ xe quay về Việt Nam. Anh bảo là 6g 30. Tôi dự định sẽ ở lại trên xe chờ trời sáng rồi đón xe đi tìm nhà nghỉ. Nhưng khi xe dừng, thấy ai cũng lục tục đi xuống, tôi cũng xuống theo, định sẽ hỏi ai đó về việc tìm nhà nghỉ. Lần đi này tôi không hề đặt trước cái nhà nghỉ nào, dù tôi đã cố lên mạng tìm thông tin các nhà nghỉ để đặt trước nhưng bó tay vì chẳng tìm ra email của những nhà nghỉ được giới thiệu trong cuốn Lonely Planet. Mà đặt qua các trang đặt phòng thì cũng hơi rắc rối ở chỗ thanh toán. Vậy là tôi nghĩ lần này thử đóng vai "ta ba lô", cứ đi, rồi đến đâu tự tìm nhà nghỉ đến đó thử xem sao.



    Khi tôi lần tìm ba lô thì bạn nam gắp thức ăn cho tôi
    lúc tối cũng đang ở gần đó nói:



    - Người nhỏ mà ba lô to thế?



    Nghe giọng Quảng Nam, không hiểu sao tôi lại cười và phân trần:



    - Đang chưa biết đi đâu về đâu nữa!



    Rồi tôi xách ba lô đi xuống. Tôi định đến hàng ghế bên trong bến xe ngồi thì gặp một chú lái xe minivan (loại xe trung chuyển 12-16 chỗ) nói tiếng Việt rất rành (không biết có phải người Việt hay không) hỏi tôi đi đâu. Tôi cũng thành thật là đang định tìm nhà nghỉ. Chú bảo lên xe chú chở đi. Tôi hỏi lại chỗ đó là nhà nghỉ của người Việt à, chú gật đầu. Vì tôi thấy vài người khách đi cùng xe với tôi cũng đã ngồi trên xe của chú nên tôi cũng yên tâm, sẵn đang không biết đi đâu, tôi theo chú lên xe.



    Chú bảo đợi chú một lúc, chú bắt thêm vài người khách nữa. Đang ngồi đợi thì bạn nam Quảng Nam lúc nãy tiến lại gần nói một tràng mà tôi nghe tiếng được tiếng mất. Đại loại bạn ấy bảo tôi đi cùng với bạn, đợi có người đến đón. Lúc đầu tôi từ chối, nói là đã lỡ đồng ý với chú này rồi. Nhưng không hiểu sao tôi lại đổi ý. Có lẽ vì tôi đoán là bạn này làm ở Lào lâu rồi nên sẽ biết rành, và dù gì cũng có sự tiếp xúc với tôi nãy giờ hơn là vài người khách xa lạ đang ngồi chờ minivan cùng tôi kia. Hơn nữa nhìn mặt bạn ấy không giống người xấu, và khi ở trong tình huống chưa biết làm thế nào mà có ai đó đề nghị giúp đỡ, ta cũng nên tin vào trực giác của mình.



    Vậy là tôi xuống xe đi theo một người lạ, giữa trời Vientiane vẫn còn sẫm tối...



    Ghi chú: 5 phần đầu không có nhiều ảnh, vì xe khá chật chội nên ngồi dậy cũng đã đụng trần rồi, đừng nói chi tới chuyện chụp ảnh qua cửa kính xe. Mà sau vụ hải quan giữ máy ảnh tôi càng lười chụp nữa. Hẹn những phần sau sẽ cho xem ảnh bù!



    (Còn tiếp)
     
  11. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [h=1]Nỗi nhớ mang tên Sabaidee - P6[/h]




    Sau khi viết một loạt phần mở đầu tôi đã bị tình trạng mất cảm xúc. Mà đối với việc viết, cảm xúc đóng vai trò quan trọng, nhất là viết theo kiểu nhật ký tự do như thế này. Nhiều khi cảm xúc làm ảnh hưởng phần lớn đến việc phản ánh vấn đề theo cách như thế nào. Vui thì phản ánh vui, mà buồn lại tạo ra câu chữ buồn. Do đó, tôi phải đợi đến khi cảm xúc hào hứng quay lại mới viết tiếp được, vì tôi không muốn câu chuyện của mình đi theo cách nào đó nhạt nhẽo...



    Cái sự mất cảm xúc, tôi nghĩ một phần quan trọng là vì những sự kiện trong hai ngày ở Vientiane đã không đi đúng theo kế hoạch của tôi, vì tự dưng có một người lạ giúp đỡ, lo lắng cho mình, khiến nó không giống như chuyến du lịch bụi. Hơn nữa, những gì tôi thấy và biết đầu tiên về Lào, về người Lào, về người Việt tại Lào đã khiến tôi thất vọng. Và giờ đây, những gì đã trải qua trong hai ngày đó khiến tôi chần chừ không biết phải viết như thế nào, viết một phần sự thật hay toàn bộ sự thật. Nhưng rồi tôi quyết định mình sẽ tôn trọng sự thật...



    Tôi đi theo bạn nam vào trong dãy ghế chờ. Tờ mờ sáng nhưng trong bến cũng khá rôm rả, với nhiều hành khách đang chờ xe. Vào bên trong thì tôi thấy chú Cường (sau này mới biết tên, người mà tôi nhờ ăn miếng gà lúc tối) đã đứng đó chờ sẵn. Thấy Th. (tên bạn nam, bằng tuổi tôi, không cho tôi tiết lộ danh phận lẫn hình ảnh) và chú có vẻ thân thiết và lo lắng cho nhau, tôi cứ tưởng hai người có họ hàng gì với nhau, nhưng sau này mới biết là chú cũng như tôi, đều gặp Th. trên xe, đều được Th., quan tâm và nhiệt tình giúp đỡ (người Quảng Nam hiếu khách, hay do Th. tốt bụng, tận tâm nhỉ?).



    Có lẽ Th. gọi điện nhờ người quen đến đón, nhưng chưa gọi được, nên bạn ấy bắt tuk tuk (ở Lào cũng có tuk tuk như Campuchia và Thái Lan, cũng được người dân gọi là tuk tuk, và còn có một cái tên khác mà mình quên mất), đi chung với ba người khách khác. Th. bảo về chỗ bạn ấy trước, chờ trời sáng.



    [​IMG]



    Th. đó, không cho mình chụp ảnh, thì đành chụp lén vậy. Không cho công bố, thì công bố ảnh chụp từ đằng sau vậy!






    Đến đây có lẽ các bạn lo lắng thắc mắc tại sao tôi lại có thể đồng ý đi chung với hai người nam xa lạ mới quen dễ dàng như thế. Biết đâu chiếc tuk tuk có năm người khách kia (toàn nam: hai Việt Nam, một Tây, và có lẽ là hai Lào, thêm bác tài nữa là ba Lào, có mỗi mình tôi là nữ) không đưa tôi đến nơi cần đến, mà đi đâu đó thì sao? Ai biết được... Nhưng như tôi đã nói rồi đó, khi đang chưa biết dự tính như thế nào mà gặp được cái gì có thể định hướng cho mình thì cứ theo đó mà làm. Trong nhiều trường hơn ta nên tin vào trực giác của chính ta. Hơn nữa tôi cũng tin vào khả năng đối phó tình thế của mình. Tôi muốn được trải nghiệm, được tìm hiểu, được học hỏi, được thử thách. Và rõ ràng là không có bài học nào tốt hơn kinh nghiệm thực tế của chính bản thân mình cả!



    Trên xe Th. hỏi tôi một số thông tin, về tên, quê quán, sang Lào mục đích gì, và có biết tiếng Lào hay không. Tôi thành thật trả lời tất cả, và thấy buồn cười với câu hỏi về tiếng Lào. Khi tôi đăng loạt ký sự này lên một số diễn đàn, có một số bạn cũng hỏi tôi câu đó. Tôi xin được phép trả lời, là ngoài từ Sabaidee (Xin chào) và Khop jai (Cảm ơn) thì tôi không hề biết từ Lào nào nữa hết. Tôi muốn hỏi lại những người đã hỏi tôi, là nếu sau này tôi có "mò" sang nơi nào xa xôi, như Ả Rập Xê Út, hay Lybia chẳng hạn, thì tôi phải biết tiếng của các nước đó hay sao? Tôi chỉ đi du lịch một thời gian ngắn, đâu phải đi qua đó học, làm việc, lập gia đình hay định cư mà phải biết tiếng của nước đó? Thiết nghĩ, chỉ với suy nghĩ đó cũng đã là một lý do ngăn cản việc đi của bạn rồi!



    Th. đã rất ngạc nhiên với những thông tin về tôi: con gái, đi du lịch một mình sang Lào, mà không biết tiếng Lào.



    Nơi đến là đường Naxay. Th. trả tiền tuk tuk, tôi không tiện hỏi là bao nhiêu. Th. bảo ở Vientiane có rất nhiều người Việt sinh sống, nhưng riêng con đường này tập trung đông đúc người Việt hơn cả, và đại sứ quán Việt Nam tại Lào cũng nằm trên con đường này.
    Đường Naxay không dài lắm, đường tốt, sạch sẽ (có lẽ do ở thủ đô), ít người và xe qua lại.



    [​IMG]



    Quán cơm Việt Nam Khánh Phương



    [​IMG]



    Quán ăn Sài Gòn







    [​IMG]



    Thức ăn gì đó trông như lạp xưởng...





    [​IMG]



    Công ty viễn thông Unitel cũng nằm trên con đường này.



    Th. sống với một anh người Lào (tên Lủng - Nghe Th. gọi thế, không biết viết ra có đúng không - Có cha mẹ là Việt kiều Thái, nhưng đã chuyển sang Lào từ nhiều năm) cùng hợp tác làm ăn trong ngành xây dựng. Chỗ đó như một căn nhà nguyên căn nhỏ xíu, xây trong sân sau của một gia đình người Lào (đa số những hàng quán Việt trên con đường này đều thuê hoặc mua lại từ người Lào, nên kiến trúc toàn kiểu Lào), gồm một phòng khách phía trước, một phòng nhỏ (nơi nghỉ ngơi của vợ chồng anh Lủng và hai đứa con trai sinh đôi) và bếp, nhà vệ sinh ở phía sau. Th. vào gọi cửa, thì ra anh Lủng ngủ say nên không nghe điện thoại để đến đón Th. được.



    Chúng tôi để nhờ hành lý và đi ăn sáng với món bánh cuốn Việt Nam cũng khá ngon, sau đó vào một quán ăn khác uống cà phê. Tất cả đều nằm trên đường Naxay. Sau đó tôi nhờ nhà vệ sinh chỗ Th. để thay quần áo, rồi bắt đầu việc đi chơi. Thật ra tôi muốn Th. chỉ chỗ thuê nhà nghỉ cho tôi sắp xếp hành lý lại gọn gàng rồi mới an tâm khám phá Vientiane được, nhưng Th. bảo cứ để hành lý ở chỗ Th. rồi tối về thuê phòng ở gần đấy, sẽ rẻ hơn là thuê từ lúc sáng.



    Chuyện này có lẽ Th. đã nhầm, vì tôi làm trong ngành khách sạn, tôi biết thông thường quy định nhận phòng là từ 14g, nhưng nhiều nơi, mùa vắng khách, hoặc khách sạn nhỏ, đều du di cho nhận phòng từ sau 7-8g sáng cho tới 12g của ngày hôm sau mà vẫn chỉ tính tiền một đêm (khách sạn tính đêm, hoặc giờ, chứ không tính ngày). Nhưng tôi cũng làm theo ý Th. Dù sao cũng nên tôn trọng sự chỉ dẫn của người đang giúp mình.



    Th. nhờ anh Lủng chở chú Cường ra bến xe, sẵn chở tôi và Th. ra bờ sông Mekong, bắt đầu ngày khám phá Vientiane. Th. bảo hôm nay là ngày Văn xỉn (Th. đọc thế, tôi viết lại như thế), giống như ngày rằm hay mồng một ở Việt Nam vậy. Nhưng ở Lào mỗi tháng có một lần Văn xỉn, mọi người không đi làm, mà nghỉ ở nhà hai ngày liền - trừ những người làm cho các văn phòng nhà nước (làm người Lào thích nhỉ?). Do đó, Th. tình nguyện làm hướng dẫn viên cho tôi.



    Nói về chú Cường một chút. Chú này muốn tới tỉnh Udon Thani (Thái Lan) để đến nhà người quen dự đám cưới cháu. Quê chú ở ngoài Bắc, nhưng đã chuyển vào sống ở TP. Hồ Chí Minh từ một năm nay. Chú làm trong quân đội, đã nghỉ hưu, rảnh rỗi nên muốn đi đây đi đó chơi. Lần này chú muốn sang Thái bằng đường bộ, nên từ TP. Hồ Chí Minh chú bắt xe ra Đà Nẵng, rồi từ Đà Nẵng sang Vientiane. Từ Vientiane có xe buýt tới cửa khẩu Vientiane - Nong Khai (cách trung tâm Vientiane chừng 20 km), qua cây cầu Hữu Nghị
    Thái – Lào (Friendship Bridge, chiếc cầu đầu tiên vượt sông Mekong nối hai bờ Nong Khai - Thái Lan và Tha Na Laeng - Lào, có chiều dài 1,2 km.) để từ đó đi tiếp sang Udon Thani.



    Anh Lủng chở chúng tôi vào bến xe Talat Sao. Mặc dù chú Cường rủ tôi và Th. cùng sang đó một vài hôm cho vui, nhưng cả hai chúng tôi đều từ chối, vì lý do riêng. Th. thì không muốn nhận sự trả ơn của chú, còn tôi thì không có dự tính sẽ sang Thái Lan, dù đây là cung đường mà nhiều bạn phượt bằng đường bộ từ Lào chọn để sang Thái (từ Lào có rất nhiều cửa khẩu sang Thái, cũng giống như từ Việt Nam có nhiều cửa khẩu sang Lào vậy).








    [​IMG]



    Phòng bán vé xe buýt đi Nong Khai, 15.000 kíp/ lượt với các giờ khởi hành như trên.



    Chúng tôi chia tay chú Cường, chú hẹn vài hôm nữa sẽ về lại Vientiane. Khi đó, chắc chắn tôi đã rời Vientiane rồi. Anh Lủng tiếp tục chở tôi và Th. ra bờ sông. Đường phố toàn xe hơi chạy, vì thuế nhập khẩu xe hơi vào Lào (cũng như ở Campuchia) thấp nên giá xe hơi ở đây rẻ, gần như nhà nào cũng có xe hơi. Xe máy ở Lào cũng thông dụng, nhưng không nhiều bằng xe hơi.




    [​IMG]



    [​IMG]



    Tại các ngã tư, đèn xanh là đèn một hướng và không cho phép hướng đối diện chạy...



    Nghe Th. nói những ai đi xe máy rất lo gặp công an giao thông, vì hay bị chặn lại hỏi giấy tờ đủ thứ, rồi kiểu gì cũng phạt tiền (giống Việt Nam ghê). Mà dân Lào nhiều người đi xe máy không có bằng lái xe, hơn nữa cũng có kha khá người không đội mũ bảo hiểm mặc dù có quy định. Dân Việt Nam đi xe máy càng sợ công an hơn, vì dễ bị nhận ra không phải người Lào. Mà đã là người Việt đi xe máy thì chỉ là những người sang làm thuê, làm gì có bằng lái xe tại Lào. Giàu có, định cư luôn ở đây thì người ta đã mua xe hơi chạy!



    Đặc biệt tôi để ý thấy dân Lào phóng xe khá nhanh, cả xe máy lẫn ô tô. Mà họ lại ít dùng còi xe. Ở những đường phố lớn xe qua lại nhiều nhưng vẫn rất im ắng. Th. nói chỉ có người Việt ở Lào mới bóp còi thôi (Đó cũng là một cách nhận biết người Việt ở Lào). Vì vậy khi bạn đi bộ trên các đường phố Lào nhớ đi trên vỉa hè, và khi sang đường nhớ nhìn đường thật cẩn thận thì mới bảo đảm an toàn.



    Tôi lại để ý Vientiane tuy là thủ đô nhưng rất ít sử dụng tiếng Anh. Biển ghi tên đường đa số bằng tiếng Lào. Mà chữ Lào ngoằn nghoèo như giun dế bò, khách nước ngoài có đi du lịch bụi một mình, muốn tìm con đường nào đó chắc khóc không ra tiếng. Trên danh thiếp khách sạn, tên đường cũng toàn ghi bằng tiếng Lào như thế thì đúng là bó tay thật. Người Lào lại không nói được tiếng Anh, mặc dù (sau này đến Luang Prabang tôi mới biết) ở trường học sinh, sinh viên vẫn được học tiếng Anh với các giáo viên người Lào, nhưng cũng giống Việt Nam, các bạn có tâm lý ngại nói, còn làm việc thì chưa tiếp xúc nhiều với người nước ngoài, nên những người nói được tiếng Anh ở Lào rất ít. Đó có thể là những người làm việc với người nước ngoài, hoặc có thể làm trong ngành dịch vụ du lịch khách sạn. Nhưng đa số đều không giỏi, chỉ nói theo kiểu tiếng Anh bồi.



    So với Campuchia, Lào thua xa về khoản ngoại ngữ. Vì chữ Campuchia cũng giống giun dế bò, nhưng trên đường phố tràn ngập bảng hiệu bằng song ngữ Campuchia - Anh, tên đường bằng chữ Latinh, và đa số dân Campuchia đều có thể nói tiếng Anh, nói hay là đằng khác. Còn ở Việt Nam, lợi thế chữ viết bắt nguồn từ chữ Latinh nên cũng đơn giản cho khách nước ngoài khám phá, chỉ có điều nhiều người Việt cũng không nói được tiếng Anh, dù đã được học, cũng chỉ vì tâm lý ngại nói, sợ sai và xấu hổ.




    [​IMG]



    Một tấm biển quảng cáo du lịch, nhưng lại ghi toàn chữ Lào?!?









     
  12. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    Tới bờ sông, anh Lủng về, không quên chúc chúng tôi chơi vui. Con sông Mekong, bờ bên này là Lào, bờ bên kia là Thái Lan không hiểu có phải vì hôm đó trời râm mát mà nước sông đục ngàu, đỏ quạch thế không? Một khuôn viên rộng lớn như thế nhưng rất vắng người qua lại, mặc dù hôm đó là ngày nghỉ. Sau này tôi mới biết thêm rằng người Lào ít có thói quen đi ra đường chơi. Ngày nghỉ họ chỉ ở nhà ăn nhậu, nhảy múa, tiệc tùng (người Lào uống rất nhiều, bất kể phụ nữ), nhiều khi thâu đêm suốt sáng. Thật lạ, một đất nước đã ít dân số (gần 6 triệu rưỡi người theo số liệu năm 2009) với tổng diện tích 236.800 km2 mà không chịu đi ra đường nên đường phố luôn vắng hoe.




    [​IMG]



    Th. bảo không hiểu sao hôm nay trời lại đẹp như thế, không mưa, cũng không nắng gắt, chứ mọi hôm, trời nắng nóng lắm. Trời không phụ lòng người khách phương xa là tôi chăng?






    [​IMG]



    Tượng một vị vua nào đó trong lịch sử Lào... (Ai biết tên chỉ giúp!)



    Từ bờ sông chúng tôi đi bộ lòng vòng xung quanh. Đối diện bờ sông rất nhiều nhà nghỉ, khách sạn, nhà hàng dành cho khách du lịch, giống như khu phố Tây ở TP. Hồ Chí Minh vậy. Trước khi đi tôi cũng dự định khi tới sẽ tìm nhà nghỉ tại đây, hoặc tìm phòng ở khu nhà nghỉ của người Việt.




    [​IMG]



    Một khách sạn xây theo kiến trúc Lào rất đẹp...



    Th. nói ở Lào gỗ rẻ, nên rất nhiều thứ được làm bằng gỗ. Nhà xây bằng gỗ, bàn ghế gỗ, hàng rào gỗ... Mà nhiều thứ gỗ, chỉ cần qua đến Việt Nam là trở thành hàng quý hiếm. Thế mới có chuyện người Việt qua đây săn lùng, buôn lậu gỗ rất nhiều.








    [​IMG]



    Ngân hàng Việt Lào



    Theo chân Th. vào "cưỡi ngựa xem hoa" ở chợ Sáng (Morning Market), một khu chợ nổi tiếng ở Vientiane. Nói là chợ nhưng lại được xây khá khang trang giống như trung tâm mua sắm ở Việt Nam. Hàng hóa ở đây theo lời Th. là "vàng thau lẫn lộn". Ngoài những hàng vật trang trí bằng gỗ, tượng Phật, những chiếc váy như xà rông Lào thì tôi thấy hàng hóa còn lại giống như ở các chợ Việt Nam. Ắt hẳn hàng Thái Lan, Trung Quốc, Việt Nam đang bày bán lẫn lộn trong đó.



    Lào là đất Phật, ai cũng sùng đạo, sư được tôn kính, trọng vọng. Vì thế không có gì khó hiểu khi chùa có mặt khắp mọi nơi. Tôi thích nhất lối kiến trúc mái cong theo kiểu như thế này.





    [​IMG]



    [​IMG]



    [​IMG]



    Chúng tôi ghé thăm chùa Phật Tích. Đây là ngôi chùa được xây dựng từ khoản tiền đóng góp của bà con trong cộng đồng người Việt Nam tại Lào và các tổ chức khác nhau. Chùa có hai khu đối diện nhau, một cho sư Việt, một cho sư Lào.




    [​IMG]



    [​IMG]



    Cổng chùa Phật Tích bên khu sư Lào







    [​IMG]



    Bên trong rất đẹp... Không hiểu cỏ có được chăm sóc hay không mà tôi thấy rất nhiều nơi tại Lào cỏ luôn xanh và mượt như thế này!
     
  13. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]



    Một tháp thờ (stupa), nơi chứa đựng hài cốt của sư



    Th. dẫn tôi vào một khu nhà gần chùa Phật Tích, không biết gọi tên là gì, chỉ biết đó là nơi làm việc của các ban ngành nhà nước Lào. Khu nhà vẫn còn đang xây, nhưng cũng đã được đưa vào sử dụng. Trước đây Th. có làm cho công trình này, nhưng giờ đã rút ra, vì một số lý do riêng. Có lẽ nhờ vậy mà tôi mới được vào đây loanh quanh chụp ảnh, chứ người thường dễ gì...






    [​IMG]



    [​IMG]



    Mô hình dự án khu Nong Ping, quận Chanthabouly, Vientiane



    [​IMG]



    Từ trên cao nhìn xuống... Th. cho biết mấy ô cỏ xanh xanh kia "ngốn" chừng 1 tỉ kíp, nếu tôi nhớ không lầm!




    [​IMG]







    [​IMG]



    Chụp với tượng bán thân thủ tướng Lào - Kaysone Phomvihan - lãnh đạo của Đảng Nhân dân Cách mạng Lào từ năm 1955 trên cương vị Tổng bí thư (nhờ Th. tôi mới biết, vì tôi không quan tâm đến vấn đề chính trị)



    Chúng tôi tiếp tục tham quan Patuxay (Khải Hoàn Môn - cổng chiến thắng), một trong những nơi khách phương xa khi đến thủ đô Vientiane phải tham quan.




    [​IMG]



    [​IMG]



    Lào đất rộng người thưa, những điểm tham quan như thế này luôn có khuôn viên rộng rãi bao bọc...



    Chúng tôi mua vé vào bên trong. Giá vé tham quan là 3.000 kíp/ người.




    [​IMG]



    Trên trần có những họa tiết trang trí rất đẹp...







    [​IMG]



    Patuxay nằm trên đường Lan Xang, đại lộ lớn nhất ở Vientiane. Trong ảnh khuôn viên phía trước thật rộng và sạch đẹp.
     
  14. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]



    Tòa nhà trắng kia có phải là tòa thị chính?





    [​IMG]



    Trưa Patuxay...





    [​IMG]



    Chiếc cồng có dán cờ các quốc gia trên thế giới từ Seagame 25 năm 2009. Bạn có nhận ra cờ Việt Nam ở đâu không?



    Trưa, Th. rủ tôi qua nhà một người Lào ở khu lán trại cho công nhân xây dựng trước đây, nhưng người bạn đó đi vắng. Vậy là chúng tôi đi về nhà ăn cơm trưa.




    [​IMG]



    Trên đường gặp một con kênh, khung cảnh như ở Việt Nam...







    Nhắn gửi Th.: Có đọc được, thấy sai sót ở chỗ nào thông báo giùm nghen.



    Như đã hứa, từ bài viết này sẽ cho độc giả "bội thực" ảnh!



    (Còn tiếp)
     
  15. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
  16. lemtembem

    lemtembem New Member

    Tham gia:
    11/2/12
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    0
    ở HN đi Lào từ bến xe nước ngầm rất tiện. chạy qua cửa khẩu Cầu Treo tới thẳng bến xe Vientian. Năm ngoái đi có 450k. rẻ bèo
     
  17. lemtembem

    lemtembem New Member

    Tham gia:
    11/2/12
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]



    bạn tìm hiểu các hình vẽ trong vòng tròn thứ 2 từ trong ra. hay lắm đấy.
     
  18. ngayxuaoi12a1

    ngayxuaoi12a1 Member

    Tham gia:
    4/9/10
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0


    Bạn biết thì nói sơ sơ cho mình và những ai quan tâm cùng biết với, lười biếng "mò" và dịch ra quá, chỉ biết là chiếc cồng này được Ủy ban Hòa Bình Indonesia tặng lại.
     
  19. lemtembem

    lemtembem New Member

    Tham gia:
    11/2/12
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    0
    bạn có thể thấy biểu tượng của các tôn giáo như kito giáo, phật giáo, do thái, ..... tôn giáo nào và biểu tượng nào thì bạn search tiếp nhé
     
Đang tải...